| MỤC LỤC |
|
| GIỚI THIỆU |
5 |
| QUYỂN SÁCH NÀY HÌNH THÀNH NHƯ THẾ NÀO? |
5 |
| Giai Đoạn I: Ghi lại ý kiến của dân chúng |
5 |
| Giai Đoạn II: Chương trình Saginaw |
6 |
| Giúp Nhau Ngay Trong Thực Hành |
9 |
| CHƯƠNG I: MỘT THÁI ĐỘ |
11 |
| 1. Khi chuẩn bị một bài giảng, chúng ta đang tham dự vào cùng loại hành động của Chúa Thánh Thân khi hình thành bản văn Thánh Kinh |
11 |
| 2. Khi chuẩn bị một bài giảng, chúng ta đang soạn một phần của phụng vụ |
13 |
| 3. Khi giảng lễ, chúng ta đứng cùng phía với Thiên Chúa và nói với dân chúng |
13 |
| Một Công Việc Đầy Tâm Tình Cầu Nguyện và niềm vui |
14 |
| CHƯƠNG II: BÀI GIẢNG LÀ GÌ? |
16 |
| Người Giảng Thuyết Đảm Nhận Một Công Tác Ba Mặt |
17 |
| 1. Nhận Định Điều Chúa Đang Làm / Đang Nói xuyên Qua Khung Cảnh Cụ Thể Này |
17 |
| 2. Giúp Soi Sáng Cho Cộng Đoàn |
19 |
| 3. Làm Tất Cả Những Việc Này Nhân Danh Giáo hội |
20 |
| Một Vài Hệ Quả |
21 |
| Một Ý Tưởng Cuối Cùng |
24 |
| CHƯƠNG III: KHÔNG PHẢI LÀ BÀI GIẢNG |
26 |
| 1. Những bài giảng cũ được 'hâm nóng” |
26 |
| 2. Những câu chuyện bị ép vào bài giảng |
27 |
| 3. Những bài giảng chỉ bám hờ vào - chứ không thực sự tuôn chảy từ - các bài đọc Thánh Kinh.. |
28 |
| 4. Những bài giảng xây dựng trên một ý |
29 |
| 5. Bài giảng lễ khác với một bài dạy ở lớp |
30 |
| CHƯƠNG IV: PHẦN MỞ ĐẦU BÀI GIẢNG |
32 |
| Điều Chúng Tôi Đã Rút Tỉa Được |
33 |
| 1.Quá luộ thuộm |
33 |
| 2. Quá dài |
33 |
| Mấy điều cần nhớ |
36 |
| 1.Khi soạn một bài giảng |
36 |
| 2. Đừng dùng những lối bắt đầu trịnh trọng |
36 |
| 3. Đừng làm cho phần bắt đầu |
37 |
| 4. Đừng bắt đầu bằng cách kể lại câu chuyện |
38 |
| 5. Đừng bắt đầu bằng cách ch, |
38 |
| CHƯƠNG V: PHẦN KẾT BÀI GIẢNG |
39 |
| Chắp Cánh Cho Phần Kết? |
40 |
| Ý Kiến Phản Hồi Từ Dân Chúng. |
40 |
| Mấy Điều Cần Nhớ. |
41 |
| 1 Viết ra phần kết của bài giảng |
41 |
| 2. Phần kết có thể rất ngắn |
41 |
| 3. Đừng nói rằng bạn sắp kết thúc |
41 |
| 4. Bước vào phần kết, nếu bạn chợt có ý muốn. |
42 |
| 5. Một trong những cách tốt nhất để kết thúc |
43 |
| 6. Đừng kết thúc bằng cách áp đặt |
43 |
| 7. Vì bài giảng là một phần của phụng vụ |
44 |
| CHƯƠNG VI: CHUẨN BỊ MỘTT BÀI GIẢNG: VÀI Ý TƯỞNG SƠ KHỞI |
45 |
| Ý Kiến Phản Hồi Từ Dân Chúng |
45 |
| Một Phương Pháp?. |
46 |
| Mấy Điều Cần Nhớ |
46 |
| 1. Tốt nhất là bắt đầu chuẩn bị bài giảng |
46 |
| CHƯƠNG VII: CHUẨN BỊ MỘT BÀI GIẢNG: CÁC BÀI ĐỌC THÁNH KINH |
49 |
| “Nhẩn Nha” Với Các Bản Văn Thánh Kinh |
52 |
| Mấy Điều Nên Nhớ |
53 |
| 1. Đừng bỏ qua hai Bài Đọc đầu |
53 |
| 2. Đừng tránh những bản văn Thánh Kinh khó |
55 |
| CHƯƠNG VIII: CHUẨN BỊ MỘT BÀI GIẢNG: CHỈ MỘT HẠT NGỌC ... NHƯNG ĐẮT GIÁ.. . |
56 |
| Một Hạt Ngọc |
57 |
| Sự Khác Biệt Giữa Một Hạt Ngọc Và Một Chủ Đề |
57 |
| Ý Kiến Phản Hồi Từ Dân Chúng |
59 |
| Một Bài Học Thực Tiễn |
60 |
| Mấy Điều Cần Nhớ |
61 |
| 1. Hãy tránh con đường dễ dãi là ôm đồm |
61 |
| 2. Đừng lo rằng bài giảng của mình |
61 |
| 3. Đừng ngại cắt bỏ một số ý tưởng hay |
62 |
| 4. Đừng bị xúi quấy bởi ý nghĩ rằng |
62 |
| CHƯƠNG IX: CHUẨN BỊ MỘT BÀI GIẢNG? VIẾT RA |
64 |
| 1. Việc viết ra sẽ giúp ý tưởng được thêm rõ ràng |
64 |
| 2. Việc viết ra sẽ giúp làm hiện lộ những ý tưởng |
65 |
| 3. Việc viết ra sẽ giải phóng ta khỏi |
65 |
| 4. Việc viết ra sẽ giúp chúng ta hiệu chỉnh |
65 |
| Chúng Ta Là Những Nhà Văn |
66 |
| Phác Thảo Dàn Ý |
68 |
| CHƯƠNG X: CHUẨN BỊ MỘT BÀI GIẢNG: SỮA CHỮA |
69 |
| Sắp Đặt Lại Các Phần Của Một Bài Giảng |
70 |
| Sửa Chữa: Nỗi Đau Của Việc Cắt Bỏ |
72 |
| Những Cắt Bỏ Vào Giờ Thứ Mười Một. |
73 |
| Cắt Bỏ Những Từ Không Cần Thiết |
74 |
| Khi Biên Tập Có Thể Khám Phá Một Bài Giảng Tốt Hơn |
75 |
| CHƯƠNG XI: CHUẨN BỊ MỘT BÀI GIẢNG: NẮM VỮNG TƯ TƯỞNG CỦA MÌNH |
76 |
| Bằng Cách Nào Chúng Ta Nắm Vững Tư Tưởng |
78 |
| Cái Tôi ... Cộng Với Cái Liều |
79 |
| Một Loại Suy Từ Âm Nhạc.. |
80 |
| CHƯƠNG XII: CHIỀU SÂU |
81 |
| Chiều Sâu Của Đời Sống Chúng Ta. |
82 |
| Ý Kiến Phản Hồi Từ Dân Chúng.. |
83 |
| Những Hạt Ngọc Ở Khắp Mọi Nơi. |
83 |
| CHƯƠNG XIII: NỐI KẾT VỚI ĐỜI SỐNG THỰC TẾ |
85 |
| Ý Kiến Phản Hồi Từ Dân Chúng |
85 |
| Bước Qua Cây Cầu |
87 |
| Một ví dụ |
88 |
| Mấy Điều Nên Nhớ |
90 |
| 1. Khi viết một bải giảng |
90 |
| 2. Khi viết một bải giảng |
91 |
| 3. Hãy gọi những người |
91 |
| Một Cảnh Giác. |
91 |
| CHƯƠNG XIV: NHỮNG CÂU CHUYỆN |
93 |
| 1. Loại câu chuyện chủ yếu đề giải trí, giúp người ta thư giản vả lôi cuỗn sự chú ý của họ. |
93 |
| 2. Loại cầu chuyện để minh hoạ sứ điệp |
94 |
| 3. Loại câu chuyện tự nó là sứ điệp |
95 |
| 1. Đứng làm cho cầu chuyện trở thành dài dòng |
97 |
| 2. Hãy cổ gắng dùng những câu chuyện |
98 |
| CHƯƠNG XV: NÊN GIẢNG DÀI HAY NGẮN? |
99 |
| Ý Kiến Phản Hồi Từ Dân Chúng |
100 |
| Một Bài Giảng Nên Dài Bao Nhiêu? |
100 |
| Kỷ Luật Về Độ Dài NgÃn |
102 |
| Mấy Điều Nên Nhớ. |
103 |
| 1. Thỉnh thoảng hãy nhờ một người |
103 |
| 2. Không có gì trục trặc với một bải giáng ngắn |
103 |
| 3. Sự kiện càng lớn, bài giảng càng ngắn |
104 |
| 4. Dù bài giảng (hay bài nói chuyện) |
105 |
| CHƯƠNG XVI: THÔNG TIN BÊN LỀ |
106 |
| Những Câu Chuyện Về Thông Tin Bên Lề |
107 |
| CHƯƠNG XVII: DỪNG TỪ |
110 |
| Những Từ Trừu Tượng |
110 |
| Những từ quá bị lạm dụng |
112 |
| Những Kiểu Nói Thiếu Tự Nhiên Khi Đăng Đàn |
114 |
| Ý Kiến Phản Hỏi Từ Dân Chúng |
114 |
| Mấy Điều Nên Nhớ |
115 |
| 1. Thỉnh thoảng hãy viết bài giảng |
115 |
| 2. Hãy đọc các tác giả nổi tiếng |
115 |
| 3. Thực hành luôn luôn |
115 |
| CHƯƠNG XVIII: BÀI GIẢNG CỦA TÔI... NHƯNG KHÔNG QUỈ VỀ TÔI |
116 |
| Ý Kiến Phản Hồi Từ Dân Chúng |
116 |
| Nhưng Đừng Quỉ Về Cái Tôi |
118 |
| Mấy Điều Nên Nhớ |
119 |
| 1. Kiểm tra xem có nên đổi những từ “anh chị em” |
119 |
| 2. Giảng thuyết luôn luôn là |
119 |
| 3. Hãy xét xem có nên giảng “từ giữa dân chúng,” |
120 |
| 4. Hãy yêu mến những con người |
121 |
| 5. Hãy liệu sao đề có thể |
122 |
| CHƯƠNGXIX: TRÂN TRỌNG CÁC ĐÁNH GIÁ PHẢN HỒI |
123 |
| Những Phản Hồi Tức Khắc |
124 |
| Những Phản Hồi Muộn Hơn |
126 |
| Mấy Điều Nên Nhớ |
126 |
| 1. Mức độ “cựa quậy” |
127 |
| 2. Thỉnh thoảng chúng ta nên ghi âm bài giảng |
128 |
| CHƯƠNG XX: RÚT KINH NGHIỆM TỪ NHỮNG BÀI GIẢNG LỄ NGÀY THƯỜNG |
130 |
| CHƯƠNG XXI: SỬ DỤNG CÁC VẬT MINH HOẠ |
130 |
| Một Nguyên Tắc Hướng Dẫn |
131 |
| Những Cái Lợi Của Các Vật Minh Hoạ |
132 |
| Một Ví Dụ |
133 |
| CHƯƠNG XXII: ĐỪNG QUÁ ÔM ĐỒM, ĐỪNG PHẢI NÓI HẾT NHỮNG GÌ PHẢI NÓI TRONG BÀI GIẢNG |
134 |
| Ngay Trước Thánh Lễ |
134 |
| Sau Lời Nguyện Đầu Lễ |
135 |
| Sau Lời Nguyện Tín Hữu |
136 |
| Cuối NghI Thức Rước Lễ |
136 |
| Một Điều Cuối Cùng Nên Nhớ. |
138 |
| CHƯƠNG XXIII: SỰ THAM DỰ CỦA CỘNG ĐOÀN VÀO BÀI GIẢNG |
138 |
| Những Bài Giảng Có Bao Gồm Đối Thoại |
139 |
| Những Cách Thế Khác |
141 |
| CHƯƠNG XXIV: BÀI GIẢNG ĐEM LẠI NIÊM AN ỦI |
141 |
| Ý Kiến Phản Hồi Từ Dân Chún| |
142 |
| Những Bài Giảng An Ủi |
145 |
| CHƯƠNG XXV: GIẢNG VỀ TỘI |
145 |
| Tin Mừng Đôi Khi Là Tin Không Vui |
147 |
| Giảng Tin Không Vui |
148 |
| CHƯƠNG XXVI: MƯỜI CON QUỈ |
148 |
| Con Quỉ Số 1: Kể Lại Câu Chuyện Trong phúc âm |
150 |
| Con Quỉ Số 2: “Giọng Ở Giảng Đài” |
151 |
| Con Quỉ Số 3: Hâm Lại Các Bài Giảng Cũ |
151 |
| Con Quỉ Số 4: Lặp Đi Lặp Lại |
152 |
| Con Quỉ Số 5: Những Bài Giảng Cắt-và-Dán |
153 |
| Con Quỉ Số 6: Trích Dẫn Quá Dài, Quá Nhiều Trích Dẫn |
154 |
| Con Quỉ Số 7: Bỏ Quên Những Người Độc Thân |
156 |
| Con Quỉ Số 8: Chọn Những Bài Đọc Thánh Kinh nói điều Ta Muốn Chúng Nói |
158 |
| Con Quỉ Số 9: Hệ Thống Âm Thanh Tệ Hại |
158 |
| Con Quỉ Số 10: Những Từ Rườm |
158 |
| CHƯƠNG XXVII: MỘT BÀI GIẢNG LỂ CHO CÁC NHÀ GIẢNG LỂ |
160 |
| Đôi Dòng Về Tác Giả |
163 |